Xứ Đoài đất của hai Vua
Đất địa linh của bốn mùa xanh tươi.
Xứ Đoài mây trắng nhẹ trôi
Sắc màu hoa đỏ tím trời Sơn Tây.
Xứ Đoài của những mê say
Đi trong gió thoảng hàng cây rì rào
Liễu xanh rủ bóng mặt hào
Đường xưa lối cũ đi vào Thành Sơn.
Nơi thờ chưa nhạt dấu son
Nhó ơn tiên tổ cháu con đời đời
Tổ tiên xưa đã về tròi
Chỉ còn tên đất tên người Sơn Tây.
Nghìn năm mãi mãi còn đây
Lòng ta nhớ lắm, trời mây xứ Đoài.
Tháng 8-1972