Quê là dáng mẹ, bóng cha
Dòng sông, bến nưốc, cây đa giếng trời
Thả hồn, tiếng sáo diều chơi
Vi vu trước gió bầu trời thu sang.
Nao nao nhớ mái đình làng
Xôn xao gà gáy, âm vang chuông chùa.
Nhớ mùi hương bưởi vào thơ.
“Đề cao, cổ thụ” bây giờ càng xanh.
“Cổng Thụt” ghi tích chiến tranh
Tuổi thơ nhố mãi ân tình mẹ ru
Nhổ trường lớp, nhớ thầy cô
Môn sinh cùng lớp bây giờ không xa
Nhó câu chuyện kể của bà
À ơi, bà hát, kẽo cà. võng đưa
Nhớ bao kỷ niệm ấu thơ
Quê hương Đồng Bụt cho ta nên người.
Bảy nhăm xuân đã qua rồi
Bóng cha, dáng mẹ đời đòi không quên
Nguyễn Huy Chuyển